View Full Version : Nghệ thuật vị...chi chi ?
DAM SAN
17-12-2008, 05:54 PM
Thưa pàkon,
Nói tới "cái con nghệ thuật" đỏng đảnh, xưa nay vẫn làm bao người lao tâm khổ tứ, người nói cũng khổ ( khổ cô = khô cổ ) mà người nghe cũng khổ ( điếc tai ) hehehe...góc hẹp đã vậy, nghĩa rộng ắc còn rối hơn...Xưa, văn đàn có lần huyết chiến vì cái topic này rùi, kẻ bảo nó "vị nhân sinh" người kiu nó " vì nghệ thuật " vvv...nghe đâu có vài tin vịt còn cho rằng nó có "vị...tép khô" nữa ( túm lại ai có nhu cầu gì thì nó " vị...cái đó ") hehehe...ôi thôi đầu ( bút ) rơi...mực chảy huynh đệ tương tàn...không thèm đi nhậu với nhau cả năm trời ( mấy nhà hàng....ghế xúp ngồi vêu râu ), giang hồ 1 phen đại loạn.
Chuyện xưa vậy, nay hong biết có khác? Pàkon IVAS ta, ít nhiều cũng đã vận " cái con nghệ thuật " vào thân...Hôm nay rảnh rỗi mở cái topic bàn chơi cho vui...Topic rằng: NGHỆ THUẬT VỊ...CHI CHI ?...
Nào, mời pàkon ta nhào zô bình loạn 1 cái...;))
nghệ thuật vị nhân--sinh nhai.
sinh nhai cần một kế lâu dài trong khi đó mồm mép đỡ chân tay nên sử dụng nhiều nghệ thuật mồm mép sẽ sinh nhai nhai nhai nhai.mỏi miệng nghỉ chút ...nhai tiếp
nói thì dễ vậy chứ nghệ thuật cũng hổng dễ xơi đâu,minh họa đây
DAM SAN
18-12-2008, 10:07 AM
Thủ lĩnh phe "nghệ thuật vị...nhai nhai" xuất hiện rồi, pác nào có gan đứng đầu phe " ...vì nghệ thuật" ko ta? Dokhiii, phucle, childway, tomtun, pàkon IVAS...nêu quan điểm nghệ thuật đi chứ!
Theo San tui, ngoài 2 thái cực trên còn rất rất nhiều thái cực...cực kỳ thú vị nữa.
Liệt kê nhé:
Nghệ thuật vị...tông-đơ ( hớt tóc nghệ thuật )
Nghệ thuật vị...cay cay ( nghệ thuật ẩm thực )
Nghệ thuật vị...phân tro ( nghệ thuật bonsai )
Nghệ thuật vị...ê mông ( nghệ thuật trà đạo )
....
Và đặc biệt còn có thêm 1 ý niệm nghệ thuật hấp rẫn khác nữa đó là " Nghệ thuật vị nhân sinh...sản" ( nghệ thuật ...tán gái ) hehehe...
chúc pàkon IVAS sớm khẳng định rõ quan điểm nghệ thuật của mình! heheh
DAM SAN
20-12-2008, 10:16 AM
THƯỞNG NGOẠN NGHỆ THUẬT.
Pakon IVAS lâu lâu đổi món tí đi…
Bức sơn dầu “Bắc Kinh 2008” đang được trưng bày tại Triển lãm nghệ thuật New York. Năm 2008, Bắc Kinh sẽ đăng cai tổ chức Olympic Games. Bức tranh này cũng miêu tả một Game truyền thống của Trung Hoa là Mạt chược. Nhiều dư luận ở Trung Quốc và Đài Loan cho rằng, những cô gái trong tranh đại diện cho những thế lực cạnh tranh trong cuộc chơi toàn cầu hoá đầu thế kỷ 21 mà tâm điểm là Trung Quốc.
Cách giải thích thứ nhất: Chân dung người treo trên tường ở góc trái tranh, nếu nhìn kỹ sẽ thấy vừa quen vừa lạ. Phóng to bức tranh lên sẽ thấy là hàm râu Tôn Trung Sơn, đầu trọc của Tưởng Giới Thạch, nét mặt trên mặt tiêu chuẩn của Mao Trạch Đông. Đó là bức chân dung khái quát cả một trăm năm lịch sử của Trung Quốc, hoặc có thể coi đó là toàn bộ chân dung của chủ nghĩa Dân chủ cũ và chủ nghĩa Dân chủ mới của Trung Quốc.
Phong cảnh sau cửa sổ: ngoài trời đen đặc mây vần vũ, mờ mịt như cục diện trên eo biển Đài Loan. Trung tâm của bức tranh là bốn cô gái đang đánh Mạt chược, một cô đứng ngoài biển Thái Bình Dương ngóng vào cuộc chơi của những “ông lớn”, trên thực tế, trong cuộc chơi bốn người ấy, Đài Loan không có phần tham dự.
Thế cục ván Mạt chược của hai cô gái tóc vàng và hai cô gái tóc đen, Trung Quốc và Mỹ là hai tay chơi chính đối diện nhau, Nga và Nhật chỉ là vai phụ, vai trò của từng người chơi rất rõ ràng. Phục sức của bốn mỹ nữ đại diện cho thực lực của họ, nước Mỹ phía trên áo quần long trọng nhất, nhưng nửa dưới mát mẻ, chứng tỏ trên võ đài Mỹ là thế lực mạnh mẽ nhất, nhưng dưới võ đài thì trần trụi. Trung Quốc trên cuộc chơi có vẻ tay không, chẳng áo mão gì, nhưng thực tế thì là tay chơi lắm đòn nhiều công lực nhất. Nhật Bản không một mảnh vải che thân, không thế lực, và Nga chỉ có một miếng vải che.
Trên bức hoạ này, Trung Quốc quay lưng, không lộ sắc mặt, nhưng chính là người quan tâm nhất đến ván Mạt chược, sau lưng Trung Quốc giấu hai quân, và đang lén lút trao đổi quân với Nga. Nhật đang mê mẩn với chính mình, Nhật là người chơi ngốc nhất trong cuộc, vừa nhìn thế cuộc vừa cảm thấy tự mãn. Nga đang nằm ngửa, gác chân lên Mỹ, bài của Nga là con Tướng Công, nói lên rằng Nga chẳng quan tâm chuyện thắng thua này, cũng không muốn chơi tiếp, nhưng Nga trên bề mặt thì dây mơ rễ má cùng Mỹ, dưới hậu đài thì bí mật đi đêm cùng Trung Quốc, thẩy cho Trung Quốc những con bài riêng. Còn Mỹ thì lại đang nhìn đến Đài Loan, tay đặt sau gáy vặn eo, như thể Mỹ đã mệt và mỏi, Mỹ đang cân nhắc xem có đáng để chơi tiếp hay không, chứ không phải là suy nghĩ xem làm thế nào cho thắng.
Đài Loan vô cùng chăm chú tới cuộc chơi, bê trên tay đĩa trái cây như những lợi ích thực tế, nắm dao lộ liễu. Quần áo của Đài Loan là kiểu y phục Trung Quốc, ngầm ý rằng Đài Loan mới đích thực là những giá trị Trung Hoa chính thống. Còn Trung Quốc chỉ xăm phượng rồng trên da, chứ trang phục đã thành đồ Tây cả rồi, nói lên xu hướng phương Tây hoá của Trung Quốc.
Trong tranh, Mỹ dường như không nhìn vào bài của mình, nhưng thực tế đang nhìn một lá bài khác, đó là Đài Loan.
Một nguồn tin từ tạp chí khác của TQ thì nhận xét: Người con gái Trung Quốc đang chạm quân Đông Phong, chỉ có ý rằng ta đang là “Đông” (tức là chủ nhân của tình thế). Nga đang lợi dụng lúc Mỹ Nhật lơ đễnh, lén lút trao quân bài cho Trung Quốc, thời khắc này là lúc họ đang “đi đêm”, và trên ván mạt chược của Nga rõ ràng thiếu đi một quân.
Đài Loan ở bên rõ ràng phát hiện thấy màn kịch hậu trường, Nga hậu thuẫn cho Trung Quốc trong thế cuộc này, và Mỹ, thông qua việc quan sát gương mặt Đài Loan để phát hiện được phần nào động tĩnh. Trên thực tế, cả Mỹ lẫn Nga đều đang “đi đêm” với thủ đoạn riêng và mục đích riêng.
Trong khi Mỹ còn nhìn Đài Loan với gương mặt vừa quan tâm vừa suy nghĩ xem không biết nên làm gì với “nhỏ” này thì Đài Loan chỉ muốn nói rằng, con dao nhỏ là năng lực phòng vệ của tôi, đừng ai động đến quyền lợi của Đài Loan.
Một giải thích khác: người xăm phượng hoàng trên lưng là Trung Quốc, nhưng lại mặc đồ phương Tây. Phải đây là ám chỉ Trung Quốc giờ đây “Học chữ Hán để lấy lễ còn học Tây học để hữu dụng”?
Mây mù vần vũ ngoài cửa sổ như tình thế u ám giữa hai bờ biển Đài Loan, Trung Quốc, nơi thế cờ này được bày ra giữa bốn bên rình nhau. Quyền lợi đan xen giữa Trung Mỹ Nhật Nga quá phức tạp, và Nhật chỉ nhăm nhăm lợi ích cho bản thân mình.
Phương Tây thường nhìn nhận chính phủ Dân quốc của Quốc dân đảng Đài Loan như một chính phủ Dân tộc chủ nghĩa, bởi thế tấm áo khoác lên Đài Loan là áo yếm truyền thống. Và năm 2008, lập trường của Đài Loan vẫn là Dân-Quốc chứ không phải đòi độc lập thành Đài – Loan - Quốc. (Điều này tôi cho là phù hợp bởi trong cuộc tổng tuyển cử bầu tổng thống Đài Loan năm 2008, ứng cử viên nhiều cơ hội nhất là Mã Anh Cửu của Quốc Dân Đảng với chủ trương ôn hoà, dân tộc và phát triển).
Nhìn tình huống trên bức tranh “Bắc Kinh 2008”, thấy Nga đã ngả về Trung Quốc, và Mỹ càng chơi giằng co càng nhiều rủi ro.
Riêng Trung Quốc, đang hy vọng cố giành phần thắng bằng mọi cách, bằng cạnh tranh, bằng đi đêm, bằng thủ đoạn. Nhưng tôi tin Mỹ thắng ván cờ châu Á, bởi ai thua người đó đã… cởi dần từng cái áo rồi.
Và ván Mạt chược phương Đông vần quanh Trung Quốc Đài Loan này, có thể là ván cuối, lại có thể là khúc dạo đầu của một cục diện mới.
xem tranh mà phải sâu sắc vầy thì bọn kiến chúng tôi thành bọn người nông cạn rồi!
Soviet
20-12-2008, 05:50 PM
pótay , đúng là dùng phân tích chính trị thì luôn luôn rất .... cao thâm khó hiểu
dokhiiii
22-12-2008, 11:03 AM
dokhiiii cũng xin góp ý vài lời...he...he...
Bức sơn dầu “Bắc Kinh 2008″ của họa sỹ Lưu Dật (Liu Yi)- Hoa kiều tại Toronto, Canada - đã từng được triển lãm tại Hội chợ triển lãm Nghệ thuật NewYork tháng 3 năm 2008 đã được đem ra bán trong mùa bán đấu giá mùa thu vừa qua tại nhà đấu giá JiaDe (嘉德, Gad or Zad), Trung Quốc đã gây được nhiều sự chú ý của người xem và được kênh truyền hình CNN của Mỹ đưa tin.
Nội dung của “Beijing-2008″ là một nhóm thiếu nữ Trung Quốc, Nga, Mỹ, Nhật đang chơi một ván bài truyền thống của Trung Quốc - mạt chược. Trong đó tác giả đã sử dụng những thủ pháp nghệ thuật siêu thực hiện đại cũng như gây sự chú ý trong con mắt người xem, tiềm ẩn trong đó là những vấn đề chính trị phức tạp thú vị mà không phải bất cứ ai cũng có thể lãnh hội ngay được.
Nội dung bức tranh có thể chia làm mấy phần như sau:
Bối cảnh: Ngoài bờ biển Thái Bình Dương đen đặc mây vần vũ, âm u bão tố… như cục diện eo biển đài Loan rối ren đầy bão tố.
Trung tâm bức tranh: Bốn mỹ nữ đang triển khai ván bài mạt chược. Một cô đứng ngoài ngóng vào. Bờ biển là bên bờ Đông Á, bốn bên là bốn nước lớn đang tranh nhau ván bài, mỗi bên đều có kế sách và toan tính riêng của mình. Đài Loan ngóng đợi.
Thế cục ván bài: Hai em tóc vàng và hai em tóc đen. Trên dưới đối xứng cân bằng : Trung - Mỹ đối đầu, Nga - Nhật vào vai phụ, Trung - Mỹ có được có mất, thế cục cân bằng, Nhật thảm bại…
Y phục: Thể hiện rõ vai trò và thế cục của từng bên, trong ván bài ai thua phải cởi dần váy áo… Mỹ: áo vẫn chỉnh tề nhưng bên dưới thì lạnh toát –> là kẻ chỉ mạnh về hình thức, không có căn bản / Trung Quốc: cởi trần nhưng vẫn mặc quần –> nền tảng chắc chắn / Nga: vẫn còn cái để giữ, còn cần quan tâm đến các bên / Nhật: đã sạch bong –> là kẻ lót đường.
Tâm trạng và tiểu xảo của các thần bài: Trung Quốc quay lưng không thấy mặt nhưng xem ra là người quan tâm đến thế cục nhất, đang giữ thế “Đông Phong” / Mỹ quan sát Đài Loan để định giá và theo dõi nội tình của liên minh Trung Quốc và Nga / Nga đang có con “Tướng Công”, âm thầm gạ gẫm Mỹ nhưng lại “đi đêm” với Trung, xem ra đằng nào cũng có lợi / Nhật tự mãn với thế bài của mình dù liên tục thua và cởi áo…
Đài Loan: Chịu ảnh hưởng trực tiếp từ ván bài nên vô cùng chăm chú, cầm dao thủ thế giữ lợi ích “hoa quả” của mình… Vẫn mang yếm truyền thống nhưng lại “cởi quần” ủng hộ Mỹ –> thể hiện rõ xu thế và lựa chọn của mình.
Ngoài ra, Lưu Dật (Liu Yi) còn có một số tác phẩm khác rất hay.
Có thể các bác đọc xong bài trên của DAMSAN và dokhiiii tui sẽ có cái nhìn thật sâu vào đề tài mà ông ẩn chứa bên trong.
Xin chờ phản hồi của mọi người..he..he...ăn trái chuối trong khi chờ trả lời cái coi...khẹt...khẹt....TM
dokhiiii
22-12-2008, 11:35 AM
Nhân tiện xin "nói nhỏ" với bạn DAMSAN là bức tranh của bạn là tranh chép.
dokhiiii tui sẽ show bức thật để bạn so sánh.
1. Tranh thật sáng hơn và đường nét rõ ràng hơn chứ ko tối và mờ mờ như bức trên.
2. Chỉ có 1 con mạc chược đằng sau cô gái Trung Hoa chứ ko phải 2 con.
3. Tóc của cô gái Đài Loan xoăn chứ ko thẳng.
4. Cô gái xứ Hoa Anh Đào cũng tóc xoăn và mắt 1 mí chứ ko thẳng và tây tây như cô gái ở tranh kia đâu.....he..he...
Nếu là "dân trong nghề" bạn sẽ thấy "tức giận" vì không có bức thật để đói chiếu..he..he... (Nhớ mời tớ đi cafe nhé!).
Vài lời chân thật mong bác DAMSAN hậu...tạ...ha...ha...TM
huuthuy
22-12-2008, 05:32 PM
các bác quả là cao thủ
nhưng mượn hội họa nói chuyện chính trường thì em ko thích cho lắm
các bác thứ lỗi ko góp ý được........mophat
DAM SAN
22-12-2008, 07:07 PM
Quả là San tui rất shock khi nhận ra mình bị ăn quả lừa của phường...Bùi Viện, hix... Lâu nay cũng ngờ ngợ vì thấy bút pháp không giống Liu Yi nhưng cứ nghĩ là bản chụp không chính thức ( vì khi tranh đang triển lãm thường cấm chụp hình ), hix...
Rất cám ơn Dokhii, hôm nào mời bạn nải chuối và chầu cafe!
dokhiiii
23-12-2008, 08:57 AM
DAMSAN nhớ hôm nào về SG thì cho tui xin 1 bức tranh chú vẽ để tui làm kỷ niệm nhé.
Vừa rồi lên mà quên chiêm ngưỡng tác phẩm của nhà danh họa đại tài của Phố núi. TM
DAM SAN
24-12-2008, 04:21 PM
Rất vui khi thấy bạn Dokhii nhiệt tình quan tâm đến hội họa. San tui mới lên núi được nữa năm thôi, vùng tây nguyên còn nhiều cây cọ tâm huyết lắm như Y Nhi Ksor, Siu Quý, Thanh Son..., San còn phải cố gắng nhiều. Khi nào có dịp sẽ tặng bạn Dokhiii một bức. San tui về văn phòng chính họp luôn, sẽ mời dokhiii và pakon IVAS đi cafe vào 1 ngày đẹp trời...
vBulletin Phiên bản 3.7.2, Bản quyền © 2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.